THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

20/07/2009

5 quốc gia nhỏ nhất thế giới

Filed under: Địa Lý — HaiCuNeo @ 3:49 am
Vậy với câu hỏi ngược lại thì sao? Hãy cùng đi tìm đáp án dưới đây.
 

1. Vatican: Quốc gia nhỏ nhất thế giới này có diện tích vào khoảng 0,44 km2 và có dân số khoảng 830 người. Nằm ở phía tây bắc Rome, Italy, Vatican là trung tâm của Thiên chúa giáo trên toàn thế giới.

 

Cơ sở hạ tầng của Vatican rất đầy đủ, bao gồm nhà thờ, thư viện, bưu điện, đài truyền hình, sân bay. Ngôn ngữ chính ở đây là tiếng Italy và tiếng Latinh.
 

 
2: Monaco: Với diện tích 1,96 km2 và dân số khoảng 35.657 người, Monaco nằm ở phía nam nước Pháp.
 

Đường bờ biển khoảng 5,16 km, đất liền hẹp, dài với nhiều đồi, núi và khí hậu Địa Trung Hải điển hình: mùa hè khô và mát, mùa đông ẩm và ấm áp.
 

Nhiệt độ trung bình vào khoảng 16 độ.
 

Monaco chụp từ trên cao.
 

 
3. Nauru: Diện tích khoảng 21 km2, dân số 13.005 (năm 2005) và nằm ở phía nam Thái Bình Dương. Quốc đảo xinh đẹp hình oval này có đường bờ biển dài khoảng 30 km.
 

Ở Nauru không có sông và chỉ có một hồ nước mặn. Thời tiết nhiều mưa, nhiệt độ trung bình khoảng 25 độ tới 35 độ.
 

 

4. Tuvalu: Diện tích 26 km2 và dân số khoảng 11.000 người, nằm ở phía nam Thái Bình Dương. Nơi này không có hồ, nhiệt độ trung bình là 29 độ.  

Kinh tế nơi đây không phát triển, dựa nhiều vào nguồn viện trợ nước ngoài. Người dân nơi đây sống dựa vào nghề đánh bắt cá và du lịch.  
 

 
5. San Marino: Nơi này có diện tích 61,2 km2, dân số 28.117 người và nằm ở đông bắc Italy. Niềm tự hào của nơi đây là có nhiều dãy núi đẹp.
 
Cảnh sắc San Marino.

17/07/2009

Suy nghĩ của một bạn trẻ

Filed under: SUY NGẪM — HaiCuNeo @ 3:15 am

Tôi chưa bao giờ gặp mặt Trung, chưa bao giờ trao đổi trò chuyện với Trung. Nhưng vì cùng thế hệ (Trung sinh năm 83, tôi sinh năm 82), ở một chừng mực nào đó tôi nghĩ mình và Trung chung hoàn cảnh.

Ít ra thì khởi đầu của chúng ta giống nhau. Sinh ra và lớn lên tại Việt Nam, chắc chắn chúng ta đã có chung một bài học về tổ quốc.

Bạn có nhớ chăng khi còn đi học mẫu giáo, chúng ta hát bài « Cháu yêu chú bộ đội », hay bài « Bác Hồ Chí Minh yêu thiếu niên nhi đồng ». Bạn có tin không, đến bây giờ tôi vẫn còn thuộc lòng hai bài này. Đến khi chúng ta biết đọc biết viết chúng ta được học về nhưng cuộc chiến của dân tộc, về những mất mát to lớn mà dân tộc ta phải gánh chịu và rằng DDCS VN là sự lựa chọn ưu việt nhất, và chúng ta phải chung sức bảo vệ nó đến vĩnh hằng.

Bạn còn nhớ cái khoảnh khắc trên máy bay sang Pháp, chúng ta đă nghĩ về tương lai, về những điều chúng ta sẽ được học, về nhưng khó khăn mà chúng ta phải trải qua. Một trang sách của cuộc đời đã được lật qua.

Tôi không biết bạn đã hòa nhập vào cuộc sống Pháp, cộng đồng người Pháp và cộng đồng người Việt tại Pháp như thế nào. Riêng tôi, Pháp thì tôi chơi, Việt thì tôi tránh.

Mỗi lần đi chợ Tàu, thấy lá cờ ba gạch bay bay là tôi ớn lạnh, thật sự quá sợ bị nghe kết tội con Cộng sản nằm vùng. Tôi chẳng hiểu « con Cộng sản nằm vùng » nghĩa là gì, chỉ cảm nhận cái bọc tức giận cứ ngồn ngộn trên gương mặt và trong giọng nói của người đối diện, tôi như có nguy cơ bị tiêu diệt mà không có lời giải thích.

Từ nỗi sợ hãi đó, tôi bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ về đất nước. Tự hỏi mình được sinh ra trong cái mớ lịch sử hỗn độn nào như thế này. Tôi đã tin rằng Việt Nam còn nghèo vì chiến tranh lâu quá. Từ từ rồi sẽ tiến, việc gì mà cái bọn người kia cứ hằn học lên thế ; mỗi ngày nước mình lại có ít người nghèo hơn, tỉ số mù chữ ngày càng ít đi, nhà đẹp ngày càng nhiều hơn ; cá nhân tôi cảm thấy hoàn toàn tự do tại Việt Nam, việc gì mà mấy người kia cứ gào lên là tôi khôngg tự do, họ đòi đấu tranh để giành tự do cho tôi, trong khi tôi có thừa. Đúng là vớ vẳn thật ! Thế đấy nhưng suy nghĩ đã từng là của tôi, dể dãi, hời hợt, nhưng có đầy giá trị đối với Đảng !

Để rồi một ngày như bao ngày tôi khóc òa khi đọc Liberté Chérie của Julien Green. Tôi khóc vì ở tận đất nước xa xôi này, với nền văn hóa xa lạ này tôi tìm thấy giá trị của mình cái mà tôi đã tự chôn vùi để làm hòa hợp và làm vừa lòng xã hội nơi tôi đã sinh ra.

Đúng vậy, nếu bạn đã từng sinh ra và đi học ở VN, bạn chỉ học 3 điều duy nhất : học tôn thờ duy nhất một chế độ chính trị trong văn học-lịch sử, học làm người giỏi nhất trong tất cả các môn còn lại để cha mẹ bạn hãnh diện, lớp bạn đạt hạng cao trong toàn trường, trường bạn đạt hạng cao trong toàn quận và trên tỉnh-thành phố, và cuối cùng là học làm kể nói lại nhưng suy nghĩ của người khác, và không nên có bất kỳ tư tưởng nào vượt ra khỏi những tư tưởng chung của xã hội. Bạn có tấm bằng, rời khỏi ghế nhà trường, bạn trắng tay : bạn không biết mình là ai, ước mơ mình là gì, điểm khác biệt của mình đối với những người còn lại là gì, bạn vật vờ như cái thây ma như bao nhiêu bạn bè đồng trang lứa chạy sô học thêm, viết lên trang giấy nhưng điều mà bạn đã được học (chứ không phải suy nghĩ cá nhân) : « Đảng đã soi sáng cho dân tộc Việt … », « Đảng là sự lựa chọn của dân tộc Việt … ». Nếu bạn nhắm mắt lại tôi tin rằng bạn vẫn có thể tưởng tượng ra người thầy dạy văn của bạn đọc ra rả nhưng điều trên, còn bạn siêng năng chép lấy chép để. Nhưng điều quan trọng nhất lúc đó trong con mắt xã hội bạn và tôi vẫn là người thanh niên yêu nước sâu sắc nhất.

Rồi một ngày khác, tôi đọc « Un bonheur insoutenable » của Ira Levin , tôi bắt đầu truy tìm đầu mối của những khúc mắc về đất nước mình. Tôi thấy xã hội VN giống cái thế giới trong cuốn sách này :

• Mỗi cá nhân trong tin vào một thế giới không chiến tranh và nghèo đói : như Đảng đã và đang dẫn bước dân tộc VN ra khỏi chiến tranh và nghèo đói

• Để bảo vệ thế giới đó, mỗi cá nhân sẽ được tiêm một liều thuốc định kỳ hằng tháng từ khi mới sinh, liều thuốc này giúp cho mỗi cá nhân đều có những suy nghĩ và hành động giống nhau có lợi cho cộng đồng như không ghen ghét, không thích vũ lực, không có tư tưởng trái ngược với cộng đồng : như từ mẫu giáo trẻ em VN được học yêu Đảng qua bao nhiêu năm tháng, chúng ta được giáo dục để suy nghĩ và hành động theo lợi ích của Đảng, vì Đảng bảo vệ sự thanh bình của chúnng ta, đi ngược lại lợi ích của Đảng là đi ngược lại lợi ích của cộng đồng của dân tộc

• Cá nhân nào có tư tưởng khác lạ như từ chối tiêm thuốc, yêu một người không cho phép, thích đánh nhau v.v sẽ bị phê phán, bị tiêm một liều thuốc mạnh hơn, tệ hơn sẽ bị tiêu diệt : như thời cha mẹ chúng ta lấy người có lý lịch « ngụy » thì tương lai mù mịt, như Trung hay các bạn trẻ có những suy nghĩ và hành động táo bạo sẽ bị hạ nhục thậm tệ, sẽ bị bắt để tẩy não, nếu tẩy không được không biết có « xịt » luôn hay không ?

Rồi một ngày khác, gặp một người nước ngoài hoạt động từ thiện vì trẻ em nghèo tại VN đã hơn 10,chị ta nói : « chính quyền nước bạn là một chính quyền vô lương tâm, không biết tôi đã hối lộ bọn công an biết bao nhiêu tiền để những đứa trẻ không giấy tờ được đi học, đã không lo cho dân thì thôi còn ăn trên đầu người khác ». Tôi không biết phải trả lời thế nào, tôi chỉ thấy nhục nhã ê chề.

Rồi một ngày khác gặp người quen đang điều trị bệnh nặng, cảnh đói nghèo bệnh tật tràn ra trước mắt, bác sĩ y tá đối xử với bệnh nhân chẳng khác nào con vật, đã nghèo mầ còn phải đút lót cho bác sĩ để được chữa trị ; bệnh nhân đứng xếp hàng chụp X-Quang bác sĩ mò tới yêu cầu chi tiền nếu không đến mai cũng chưa được chụp ; bác sĩ đang mổ, bệnh nhân hết thuốc tê, bác sĩ ung dung trả lời điện thoại. Một xã hội thối nát đến tận cùng mà người dân nghèo vẫn cắn răng chịu đựng.

Rồi một ngày khác , tại Phòng Tư Pháp, trò chuyên với một người nước ngoài, anh ta nói « hình như công chức của nước cô không được giáo dục thì phải, vừa tiếp dân vừa ăn, không biết chào người khác, đã thế còn hạch sách, tôi bỏ ra ít tiền là êm ngay, tôi có đủ tiền để mua đạo đức của họ, cô có tin không ». Lần thứ hai nhục nhã ê chề.

Quay lại với những lời kết tội của Đảng Cộng Sản VN đối với Nguyễn Tiến Trung, và những sinh viên trong và ngoài nước không đồng tình với Đảng toàn trị và hành động cho một thể chế chính trị khác tại Việt Nam, chúng tôi bị kết tội như sau : « bỏ quên” nhiệm vụ học tập mà dành hầu hết thời gian vào việc đi rêu rao về những điều được nhồi nhét », « phản động », « đầu độc », « phá hoại », « kích động », « nhồi sọ », « cầm đầu ».

Đã thế, tôi xin kể ra danh sách bọn phản động muốn chống phá nhà nước Việt Nam mà tôi đã gặp gỡ và bị « đầu độc » để các Ngài kết tội bắt nhốt tẩy não luôn cho tiện :

• Bọn phản động núp bóng bà giáo già dạy môn văn vì đã đầu độc tôi khi bắt tôi đọc Liberté Chérie của Julien Green, chính bà ta đã bơm vào đầu tôi cái tư tưởng chết tiệt về tự do cá nhân, tự do dân chủ.

• Bọn phản động núp bóng hệ thống cửa hàng bán sách FNAC, bọn chúng đã tìm mọi cách cho tôi đọc « Un bonheur insoutenable » của Ira Levin. Bọn này rât nguy hiểm vì chúng bán sách trên toàn nước Phap, bất kỳ sinh viên VN nào cũng có thể bị đầu độc, coi chừng họ sẽ dịch ra tiếng Việt thì tình hình sẽ tồi tệ hơn.

• Bọn phản động trá hình, núp bóng dưới hoạt động giúp đỡ trẻ em nghèo Việt Nam hơn 10 năm qua mà các Ngài cho phép hoạt động. Không biết sau 10 năm như thế, có bao nhiêu trẻ em bị các Ngài bỏ quên, đã được giúp đỡ bởi bọn phản động này ?

• Bọn phản động đội lốt bệnh nhân vào bệnh viện để bôi nhọ hệ thống y tế của nước Việt nam Xã hội Chủ Nghĩa siêu việt.

• Bọn phản động dám lấy ngoại tệ mua đạo đức nhân phẩm công chức Việt Nam.

• Ngoài ra, tôi còn nhìn xa hơn các Ngài nữa kia, bọn phản động đội lốt người thầy dạy tôi biết đọc biết viết, ông ta đã chuẩn bị cho tôi cái hành trang mang tính phản động, cấu kết tôi với bè lũ của hắn tại hải ngoại.

• Bọn phản động đội lốt cha mẹ tôi, họ giả tạo làm việc cống hiến cho đất nước việt nam, nhưng nhận lương ngoại tệ chuyển thẳng vào tài khoản nhà nước, họ đã lấy số tiền phản động ấy để nuôi tôi đến ngày hôm nay. Suy rộng hơn trong tài khoản nhà nước có tiền phản động, có nghĩa là trong nội bộ các Ngài có tên phản động nằm vùng từ mấy chục năm nay mà không ai hay.

Đấy, các ngài cứ bắt hết đi, để nước Việt nam thêm « trong sạch », và « yên bình » như nguyện ước của Hồ Chủ Tich vĩ đại và Đảng Cộng Sản muôn năm.

Ký tên
Trùm phản động chờ bị bắt và tẩy não.

14/07/2009

Quyền lực, lý luận và… bánh rán

Filed under: LÝ LUẬN — HaiCuNeo @ 2:02 pm

Quan niệm coi trọng tình cảm hơn lý lẽ đã khiến người Việt không ưa kiện cáo, nhưng lại sa đà vào những cuộc đôi co vặt triền miên. Xưa nay, người Việt thường có xu hướng tìm kiếm cái cốt lõi đời sống, cái tâm thế sinh tồn đằng sau những vấn đề phức tạp để giải quyết cái “căn nguyên của mọi căn nguyên” thay vì đối mặt với chính những vấn đề nan giải….

 

Lý lẽ của ông chủ

 Trong dân gian Việt Nam có câu chuyện vui kể về một ông quan đi ăn cỗ bị tên hầu ăn hết món ngon nên dọc đường về nhà ông ta dở lý lẽ đạo đức ra hành tên hầu. Tên hầu đi trước ngựa thì ông quát “Láo! Sao mày dám đi trước tao?”. Tên hầu đi ngang ông cũng cáu: “Thằng này hỗn thật! Mày lại dám sánh ngang với ông à?!”. Tên hầu vội lùi lại đi sau ngựa, ông càng cáu: “Thằng mất dạy! Ông là tù hay sao mà mày áp giải ông?”.

Tên hầu ức đến phát khóc nhưng vẫn cố nén giận từ tốn hỏi chủ: “Con đi kiểu gì ông cũng nói, con biết làm thê nào cho ông vừa lòng?”. Lúc ấy, ông chủ mới nói toạc cội nguồn những lý lẽ của ông, rằng: “Tại sao lúc nãy mày ăn tranh cái bánh rán của tao?

Câu trả lời của ông quan bộc lộ cái tâm thế của ông trong lúc đó, cái tâm thế đã đẻ ra những lý lẽ đưa tên hầu vào ngõ cụt. Thực chất của những lý sự mà ông quan đã đưa ra là ông ta đã luôn thay đổi hệ quy chiếu để liên tiếp đặt tên hầu vào vào vị thế của kẻ có tội.

Khi tên hầu đi trước, thì ông đặt quan hệ hai người vào hệ quy chiếu đạo đức để phê phán nó không nhường bước chủ. Khi nó đi ngang ông, ông lại đặt quan hệ hai người vào hệ quy chiếu quyền lực để cho rằng tên hầu dám tự coi mình bằng vai bằng lứa với ông. Khi tên hầu đi sau lưng ông, ông lại đặt quan hệ của ông với nó vào hệ quy chiếu hình sự để kết tội nó coi ông là tội phạm.

Ở đây, quyền lực đã tham dự vào lý luận trong vai trò xoay đảo các chuẩn mực, các hệ toạ độ để xem xét hành vi. Không có lý lẽ nào cãi lại được ông quan vì ông nắm quyền quy định luật chơi!

Trong cảnh huống lý luận trở thành bình phong để che đậy và triển khai tâm thế thì mọi đối thoại trong bình diện lý luận là những lỗ lực vô bổ. Dù tên hầu có tìm ra lý lẽ sắc sảo để bác bỏ sự qui tội đầy suy diễn của chủ thì anh ta cũng chỉ đưa mình dấn sâu vào tình thế bế tắc, vì mọi lý lẽ sắc sảo của anh ta đều củng cố và tăng cường cái ý tưởng xấu về anh ta trong tâm thức ông chủ, làm bùng lên ngọn lửa tâm thế tức giận.

Và xét trên bình diện lý luận thì chân lý của anh ta cũng sẽ bắt gặp quyền phủ quyết của ông chủ bởi một siêu lý là: “Mày lại dám dạy khôn ông ư?”, hoặc trắng trợn hơn: ”Ông sai đấy, thì đã làm sao? Mày định đem lý sự để chống lại ông phỏng?

Vậy là, trong thân phận kẻ tôi tớ thì dù tên hầu có dùng lý luận xác lập được cho mình một chỗ đứng hợp đạo lý trong không gian thực, thì chính hành vi lý luận đúng đắn đó lại là sự vi phạm luật chơi sâu sắc hơn trong không gian quyền lực. Ở đây, cuộc đối thoại không phải là cuộc thẩm vấn trong toà án có luật pháp thẩm định, cũng không phải là cuộc đấu trí trong cuộc chơi có luật chơi bảo đảm công bằng, mà là một cuộc xua đuổi, truy kích của người trên với kẻ dưới, một cách triển khai quyền lực, một hình thức phát lộ tâm thế.

Tâm thế chi phối cách nhìn, cách nhìn tạo ra lập luận và lập luận lại luôn luôn biến hóa khôn lường nhờ quyền lực luôn luôn đứng cao hơn các chuẩn mực thành văn hoặc bất thành văn. Đó là tấn bi kịch hài lý luận mà tên hầu đã bị ông quan đẩy vào. Cái trớ trêu ở chỗ khi tên hầu chân thành suy nghĩ về đạo lý và đối chiếu những chuẩn mực đạo lý với hành xử của mình thì ông quan kia lại chỉ nghĩ về cái bánh rán mà thôi!

 

Hội giả trang của ý chí và quyền lực

 Lý luận kiểu ông quan trong câu truyện trên đây tiêu biểu cho cơ chế hoạt động lý luận trong các xã hội phương Đông – nơi dường như các hoạt động lý luận có xu hướng vượt thoát khỏi những hình tướng ổn định của luật chơi khoa học để vong thân trong những hội giả trang của ý chí và quyền lực. Và như vậy, lý luận khó có thể là chỗ dựa của người dân để đòi quyền sống hay công lý.

Vì muốn phân biệt đúng sai trong các cuộc tranh cãi nơi tòa án hay trên công luận, thì điều tiên quyết là chuẩn mực xem xét vấn đề phải rõ ràng và ổn định. Nhưng trong xã hội trọng tình, cảm tính và linh hoạt như xã hội Việt Nam thì các chuẩn mực xem xét mọi vấn đề phần lớn tùy thuộc vào con người cụ thể trong bối cảnh cụ thể.

Nhưng dù trong xã hội Việt Nam cho con người lý luận có lắc lư chảo đảo đến đâu thì cái quan niệm “một trăm cái lý không bằng một tý cái tình” vẫn là một quan niệm ổn định, giống như hòn bi dưới đáy con lật đật. Trong Truyện Kiều có hai phiên tòa quan trọng thì cả hai đều xử theo tình. Trong phiên tòa thứ nhất xử vụ Thúy Kiều bỏ lầu xanh chung sống bất hợp pháp với Thúc Sinh, viên quan mặt sắt đen sì đã tuyên án trị tội Kiều rồi, vậy mà khi thấy Kiều quả thực có tài, người đại diện pháp luật “mặt sắt đen sì” này không ngần ngại phán quyết ngược lại, tha bổng cho Kiều và tuyên bố một luật chơi văn hóa cao hơn luật pháp:

Đã đưa đến trước cửa công
Ngoài thì là lý song trong là tình

Ở phiên tòa thư báo ân báo oán, “chính danh thủ phạm” Hoạn Thư lại được bà lớn Kiều tha bổng cũng chỉ vì Hoạn Thư kể lể chút tình đã giành cho bà lớn.

Chính cái quan niệm coi trọng tình cảm hơn lý lẽ đã khiến người Việt Nam không ưa kiện cáo, nhưng lại sa đà vào những cuộc đôi co vặt triền miên. Câu thành ngữ “kiến kiện củ khoai” chẳng phải và bằng chứng về tâm lý hoài nghi công lý của của cả một cộng đồng đó sao? Cái tính ghét kiện cáo, hơn ghét bất công, ghét kẻ la làng hơn ghét kẻ cắp vẫn là một căn bệnh trầm kha trong tâm lý người Việt chúng ta hôm nay mặc dù chúng ta đã có rất nhiều cố gắng trong việc xây dung một xã hội pháp quyền.

Khi thấy dân tình kiện tụng các quan hay khuyên “Sao hai bên không ngồi lại với nhau đi?”. Lời khuyên chân tình đó bộc lộ một quan niệm đầy tính tương đối về chân lý, theo đó, những mâu thuẫn khiến người ta đưa nhau đến tụng đình không phải là những mâu thuẫn về định hướng tư tưởng có liên quan đến số phận của cả một cộng đồng, không phải là những chiến lược khoa học kỹ thuật có thể đưa đất nước lùi lại cả trăm năm…mà chỉ là mâu thuẫn giữa hai cá nhân vì những ấm ức liên quan đến quyền lợi hay danh dự nào đó có thể thu xếp được!

Cái quan niệm đơn giản và dung tục đó khiến người ta cư xử với những vụ kiện lớn vì đại nghĩa, những kiến nghị lớn vì quốc kế dân sinh…một cách vô trách nhiệm. Những người kiên quyết kiện Vedan và các công ty hủy hoại môi trường như Vedan vì họ muốn có một môi trường sống lành mạnh cho hàng triệu con người, muốn các công ty vào đầu tư ở Việt Nam phải nghiêm chỉnh thực hiện những quy định về môi trường của Việt Nam.

Những mục đích cao cả này xuất phát từ sự am hiểu về khoa học và tường tận về pháp lý, muốn thuyết phục họ rút đơn hay bác bỏ đơn của họ phải có sự đối thoại khoa học và pháp lý sòng phẳng, nghiêm chỉnh, không thể hòa giải theo lối khuyên nguyên đơn ngồi lại với bị đơn để thỏa thuận những điều kiện gì đó, trong khi vấn đề môi trường đe dọa quốc kế dân sinh trong những đơn từ kiến nghị kia vẫn con nguyên đấy!

Nghĩa là, không thể phớt lờ khía cạnh khoa học và pháp lý của vấn đề, đem quyền lực ra đẻ xoay đảo chuẩn mực, thay đổi luật chơi theo kiểu ý chí luận, đánh bùn sang ao.

 

Chiếc bánh rán và siêu giải quyết

 Xưa nay, người Việt chúng ta thường có xu hướng tìm kiếm cái cốt lõi đời sống, cái tâm thế sinh tồn đằng sau những vấn đề phức tạp để giải quyết cái “căn nguyên của mọi căn nguyên” thay vì đối mặt với chính những vấn đề nan giải. Chúng ta hay nói, “rốt cục là”, “cốt tuý vấn đề là” , “thực chất là…”, “chung quy là….” chính là chúng ta đang làm cái thao tác giải mã của ông quan khi nói ra vấn đề cái bánh rán trong bữa tiệc kia.

Chiếc bánh rán tung ra như một siêu giải quyết, đập tan mọi lý lẽ, xóa hết mọi ngụy biện, tên hầu dù đúng đến mấy cũng phải cúi đầu. Đó là dùng bản lĩnh hành động, “dằn mặt” để giải quyết sự bế tắc nan giải của bài toán lý luận mà lịch sử xã hội đặt ra.

Người ta vẫn nói rằng những bế tắc của lý luận chỉ có thể giải quyết bằng hành động lịch sử hành động trong đời sống xã hội là như vậy đó! Triết lý với cây búa đập vỡ các thần tượng của Nietzsche hay tư tưởng nói rằng “Vũ khí của sự phê phán không thể thay thế sự phê phán bằng vũ khí” của K.Marx tuy khác nhau về bản chất nhưng có cùng một định hướng ứng xử theo lối siêu giải quyết.

Ta cần hiểu siêu giải quyết trong các tư tưởng của họ là siêu giải quyết trong phạm vi toàn xã hội và ở cấp độ những nhiệm vụ lịch sử của môt thời kỳ. Nếu áp dụng máy móc tư tưởng đó vào các việc cụ thể trong đời sống thì chỉ dẫm đến sự can thiệp thô bạo vào lô gích đặc thù cuả một lĩnh vực, đánh tráo vấn đề, xí xoá vô nguyên tắc dẫn đến những hành vi bạo lực vi phạm luật pháp và luật chơi, tương tự như người chơi cờ bị chiếu tướng, không gỡ được nước chiếu bí thì quay sang tát tai đối thủ hay cầm cả bàn cờ đập lên đầu anh ta.

Tình trạng đơn giản hoá, đánh tráo vấn đề, đánh tráo chuẩn mực, đánh tráo nhiệm vụ dẫn đến đảo ngược công tội, lẫn lộn trắng đen là một hiện tượng khá phổ biến hiện nay, mà cơ chế ở chiều sâu của tâm thức là thói tuỳ tiện manh mún và thực dụng trong nhận định suy tư và lý luận. Lẽ ra phải bắt kẻ cắp thì lại kết tội kẻ la làng là gây ồn, lẽ ra phải xem xét phân minh rành rọt là rõ đúng sai trong các quan hệ mâu thuẫn thì lại kêu gọi đoàn kết, bỏ qua….

 Hậu quả của tâm thức ngại lý luận, sợ lý luận, lười lý luận, dùng các hành vi phi lý luận để phủ quyết bản thân hoạt động lý luận sẽ dẫn xã hội đến tình trạng hỗn loạn u mê trong tầng tầng ngộ nhận chân thành và nguỵ biện.

09/07/2009

Bí quyết sống lâu của nam giới

Filed under: SỨC KHỎE — HaiCuNeo @ 8:13 am
Bạn muốn trở thành một chàng trai khỏe mạnh và có sức sống bền bỉ, hãy “bỏ túi” cho mình những kinh nghiệm sau:

 

1. Tắm nắng 10 phút mỗi ngày 

 Khi thiếu vitamin D, cơ thể của nam giới sẽ có các triệu chứng như bong da, giảm ham muốn tình dục, chân tay mỏi mệt, đau cơ… Việc tắm nắng 10 – 15 phút mỗi ngày ( tốt nhất là vào buổi sáng ) sẽ giúp tăng cường lượng vitamin D cho cơ thể.

 

2. Hạn chế dùng thuốc giảm đau

 Trong một cuộc điều tra mới đây của các nhà nghiên cứu thuộc đại học Harvard (Mỹ) với 16.000 nam giới tham gia đã cho kết quả như sau: Những người thường xuyên sử dụng thuốc giảm đau aspirin có nguy cơ cao huyết áp lên tới 38%. Vì vậy, bạn chỉ nên dùng thuốc giảm đau trong trường hợp cần thiết, tốt nhất nên tham khảo ý kiến của bác sĩ trước khi dùng.

 

3. Thường xuyên “yêu”

Việc sinh hoạt tình dục đều đặn không chỉ tăng hưng phấn mà cũng rất tốt với các vùng cơ trong cơ thể. Theo các nhà khoa học Australia, sinh hoạt đều đặn trong vòng 1 tuần trước kỳ rụng trứng của nữ giới, có thể giúp nam giới cải thiện được chất lượng tinh binh của mình.

 

4. Kiểm tra răng định kỳ

 Các nhà nghiên cứu trường ĐH Granada (Tây Ban Nha) nhận thấy, chất lượng của “bộ nhá” có ảnh hưởng rất lớn đến các bệnh của nam giới trong đó có bệnh hói đầu. Vì vậy để đảm bảo cho mình có một cơ thể khoẻ mạnh, nam giới nên thường xuyên đến phòng nha sĩ để kiểm tra răng định kỳ.

 

5. Lấy một người vợ trẻ

 Các nhà khoa học Đức cho rằng, lấy một người vợ trẻ hơn mình từ 9 – 11 tuổi sẽ giúp các ông chồng giảm nguy cơ tử vong sớm tới 11%.

 

 6. Tăng cường tập luyện các cơ vùng chậu

Việc chăm chỉ tập luyện các cơ vùng chậu sẽ giúp nam giới cải thiện chức năng của các bộ phận sinh dục như bàng quang, dương vật… Từ đó giúp ngăn ngừa nguy cơ mắc các bệnh liên quan đến tuyến tiền liệt.

 

 7. Có chí tiến thủ

 Qua những nghiên cứu khoa học và các cuộc điều tra thực tế, các nhà khoa học Anh cho biết: Tỷ lệ nhân viên cấp dưới tử vong sớm cao gấp 3 lần so với lãnh đạo. Trong đó, không có quyền điều hành và không có quyền quyết định công việc là một trong những nguyên nhân chính ảnh hưởng đến tinh thần của nhân viên.

 

8. Ăn táo & chuối mỗi ngày

nam giới trên 50 tuổi có nhiều nguy cơ mắc ung thư dạ dày hơn nữ giới. Vì thế, các bác sĩ khuyến cáo, nam giới nên bổ sung 18g xenluloza mỗi ngày. Bạn có thể chọn táo hoặc chuối vì trong 100g táo có chứa 14g xenluloza, còn trong 100g chuối là 8g xenluloza.

 

9. Không để ví tiền ở túi sau

 Có một loại bệnh được các nhà khoa học đặt tên là “bệnh do ví tiền”. Sở dĩ có tên như vậy là vì khi ngồi làm việc hay trong khi lái xe, nếu để ví tiền ở túi sau, nó sẽ chèn lên các dây thần kinh khiến bạn cảm thấy đau, tê ở chân và đùi. Tình trạng này nếu kéo dài có thể ảnh hưởng đến dây thần kinh ở cột sống, là một trong nguyên nhân gây bệnh đau lưng mãn tính.

 

10. Ăn ít thịt

 Ăn ít thịt vừa có thể giảm thiểu nguy cơ mắc bệnh ung thư và tim mạch, vừa có thể giúp nam giới tăng cường dương khí, đó là lời khuyên của các nhà khoa học Mỹ thuộc đại học Pennysylvaina.

 

11. Giảm thiểu cholestorol

 Các biện pháp như cai thuốc lá, giảm cân, ăn ít dầu mỡ… đều có thể làm giảm lượng cholesterol trong cơ thể, từ đó thúc đẩy khả năng tuần hoàn máu, nâng cao chất lượng sống.

 

 

 

12. Ít cãi nhau

 

 

 

Theo thông báo của các nhà khoa học Anh, hôn nhân hạnh phúc có ảnh hưởng rất lớn đến não bộ của nam giới. Thường xuyên cãi nhau với vợ sẽ làm tăng nguy cơ stress.

08/07/2009

NGƯỜI THƯỜNG VÀ NGƯỜI CỘNG SẢN

Filed under: SUY NGẪM — HaiCuNeo @ 2:52 am

Gần đây, trên các báo mạng có rất nhiều bài viết lên án và cũng có rất nhiều bài viết bênh vực chế độ cộng sản. Có những bài lý luận rất công phu, cũng có những bài chửi nhau tùm lum mà cuối cùng chẳng ai chịu ai.

Với bài viết ngắn này, tôi xin nêu ra một phép so sánh đơn giản NGƯỜI THƯỜNG với NGƯỜI CỘNG SẢN để quý độc giả tham khảo tí chút trong việc đánh giá. Những đặc điểm của NGƯỜI CỘNG SẢN được nêu dưới đây thì ai cũng có thể thấy và chính những người cộng sản cũng thừa nhận.

*

NGƯỜI THƯỜNG mà tôi muốn nói ở đây là người mà nhận thức không bị nhuốm màu phe phái, không mang lập trường riêng của một phe nhóm hay đảng phái nào, không tôn thờ bất kỳ thứ “chủ nghĩa” nào. Đa số họ là phi đảng phái. Tuy nhiên, họ cũng có thể là thành viên của một tổ chức chính trị – xã hội hay đảng phái do một vài lý do tình cờ nào đó, nhưng không cố thủ lập trường của tổ chức đó và thông thường không có vị trí trong hệ thống chức sắc của tổ chức đó.

Họ có thể là những người dân bình thường nhất (công nhân, nông dân,…) với trình độ văn hoá tương đối thấp, thậm chí “mù chữ”. Những người này không quan tâm nhiều đến những vấn đề to tát. Do hoàn cảnh sống, họ phải dành hết thời gian vào việc mưu sinh nên không có điều kiện để tìm hiểu các loại lý thuyết cao siêu. Họ cũng ít được đảng hoặc các tổ chức chính trị chú ý để kết nạp.

Họ cũng có thể là những người hiểu biết, có thể đã từng nghiên cứu nhiều học thuyết, nhiều thứ chủ nghĩa, nhưng họ không tự ghép vào một phe nhóm nào, không lấy bất kỳ quan điểm của đảng phái nào làm lập trường riêng của họ. Họ có thể có lý tưởng cao siêu, nhưng đó không phải lý tưởng được áp đặt từ bất kỳ cá nhân nào, cho dù đó là vĩ nhân. Họ có thể tham gia một đảng phái nếu thấy tôn chỉ và việc làm của đảng đó phù hợp với nhận thức của họ. Trong trường hợp đảng đó xa rời những tôn chỉ ban đầu, họ sẽ từ bỏ đảng, trừ trường hợp vướng phải một đảng tuy đã “biến chất” nhưng vẫn còn có sức mạnh, đồng thời có quan điểm cực đoan đến mức sẵn sàng gây nguy hiểm cho những ai dám từ bỏ nó.

Những NGƯỜI THƯỜNG HIỂU BIẾT này thông thường đề cao các giá trị tinh thần, đề cao hoạt động sáng tạo, đề cao cái đẹp. Đối với họ, cái đẹp chân chính không mang tính đảng phái. Cần hiểu đúng câu này. Ở đây không nói: cái đẹp chân chính phải loại trừ đảng phái. Nó có thể tồn tại cùng với đảng phái. Một bức tranh giống như của Van Gogh hay Monet, nếu được vẽ cho dù bởi bàn tay của một đảng viên của một đảng nào đó, kể cả đảng “xấu”, thì cũng không vì thế mà nó xấu đi. Nhưng sẽ là ngu xuẩn nếu khi xem tranh người ta lại để ý đến “tính đảng” trước, sau đó mới dựa vào đó để phán xét về giá trị nghệ thuật. Sẽ là man rợ nếu kết tội người sáng tạo ra cái đẹp vì nó không có tính đảng hay chỉ vì nó không ca ngợi nhà cầm quyền.

Một trong những nhu cầu tinh thần thiêng liêng của NGƯỜI THƯỜNG HIỂU BIẾT là tự do tư tưởng. Nhiều người trong số đó rất cần phát biểu công khai quan điểm riêng của họ, cần có sự “cọ xát” để tiếp cận chân lý. Họ có thể hoàn toàn ủng hộ quan điểm của một lãnh tụ, nếu nó phù hợp với nhận thức của chính họ. Nhưng họ quan niệm rằng: vào bất kỳ thời điểm nào họ cũng có quyền đặt lại câu hỏi về tính đúng đắn trong quan điểm của bất kỳ ai, rằng việc xem xét lại quan điểm, kể cả của vĩ nhân, không phải là tội lỗi. Có thể họ không có chức tước gì, có thể họ không có bằng cấp cao, có thể họ không có tiếng tăm và có thể việc họ thảo luận những vấn đề lớn lao của cả đất nước có rất ít hoặc không có tác dụng gì đối với xã hội, nhưng họ phải luôn có cái quyền đó.

*

Một trong những mẫu người khác người thường là NGƯỜI CỘNG SẢN.

NGƯỜI CỘNG SẢN có những đặc điểm cơ bản như sau.

1) Không chấp nhận để trong xã hội có bất kỳ đảng phái nào khác, bất kỳ hệ tư tưởng nào khác. Đặc điểm này xuất phát từ mô hình độc đảng do K. Marx nêu ra. Điều này kết hợp với quan điểm “đấu tranh giai cấp” và “bạo lực cách mạng” đã đưa đến những cuộc thanh trừng quy mô lớn ở khắp các nước cộng sản. Kết quả những cuộc thanh trừng như vậy là xã hội được “thuần hoá” triệt để, khắp nơi đều ca ngợi chế độ, và nếu báo chí hoặc chính phủ các nước phi cộng sản có lên án việc áp đặt tư tưởng ở các nước cộng sản thì chính những người lên án sẽ phải xấu mặt, vì mọi người dân được phỏng vấn đều sẽ nói là mình tự nguyện theo đảng. (Xin hãy nhớ lại những câu “thơ”: “Giết, giết nữa bàn tay không ngừng nghỉ – Cho ruộng đồng xanh tốt, thuế mau xong – Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ – Cho Đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng – Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!” – Tố Hữu).

Trong xã hội cộng sản, người dân không bao giờ công khai đặt ra vấn đề về tính đúng sai của đường lối của đảng. Từ “xét lại” được coi là từ nguy hiểm nhất, việc “xét lại” là việc xấu xa nhất.

2) Coi thường trí thức, quản chế nghiêm ngặt hoạt động sáng tạo, đặc biệt là sáng tạo ra cái đẹp. Đặc điểm này cũng xuất phát từ lý thuyết cách mạng của K. Marx lấy công nhân làm giai cấp lãnh đạo và phê phán lập trường không kiên định của giới trí thức. Nó được củng cố và tăng cường do ở những nước mà đảng cộng sản đã giành được chính quyền (vốn rất lạc hậu) thì lực lượng trí thức rất mỏng và ảnh hưởng của họ coi như bằng không.

Trong lĩnh vực văn học – nghệ thuật, áp dụng cái gọi là “tính đảng”, những người cộng sản rèn văn nghệ sĩ trở thành những người chuyên ca ngợi đảng, ca ngợi lãnh tụ. Việc sáng tạo ra những cái đẹp không có “tính đảng” được coi là tội lỗi, nghiêm trọng hơn cả tội giết người. Vụ “Nhân Văn Giai Phẩm” thể hiện rất rõ điều đó. Nhưng đỉnh cao phải là những cuộc “cách mạng” do các đồng chí Mao Trạch Đông và Pol Pot phát động.

Ngày nay, nhiều cán bộ lãnh đạo của đảng đã có học vị cao.

Có vẻ như đảng cộng sản không coi thường trí thức nữa?

Xin quý độc giả tự trả lời câu hỏi này.

3) Xem nhẹ những giá trị tinh thần truyền thống. Thay cho những giá trị như “tín”, “nghĩa”, “hiếu”,…, người cộng sản đưa lên hàng đầu chữ “trung”; nếu ngày xưa là “trung quân” thì ngày nay là “trung với đảng” mà thực chất là “trung với người đứng đầu đảng” hoặc “bộ chính trị”. Chữ “hiếu” được lồng một nội dung mới (hiếu với dân). Các thứ tình cảm thông thường bị “hạ bệ”. Thứ tình cảm được coi là cao quý nhất phải là tình yêu lãnh tụ. (“Thương cha, thương mẹ, thương chồng – Thương mình thương một, thương Ông thương mười” (Ông ở đây là Stalin) – lại Tố Hữu).

(Xin nói thêm: những đảng viên thường, không có chức sắc trong đảng cộng sản, thực ra nghiêng về NGƯỜI THƯỜNG nhiều hơn; họ không có quan điểm bất di bất dịch như những người có chức sắc.)

*

Mặc dù những NGƯỜI CỘNG SẢN có đặc điểm 1, nhưng nếu những NGƯỜI THƯỜNG nắm chính quyền, họ vẫn để các đảng cộng sản tồn tại. Điều này là sự thật. Nó đã và đang diễn ra ở các quốc gia phi cộng sản.

t.b.n

27/06/2009

Biến rau củ thành ‘động vật’

Filed under: Hoa quả — HaiCuNeo @ 9:21 am

Dưới bàn tay sáng tạo của những nghệ sĩ, các loại rau củ bình thường bỗng chốc mang trên mình hình dáng của những con vật hết sức sinh động.

26/06/2009

Hello world!

Filed under: Uncategorized — HaiCuNeo @ 11:50 am

Welcome to WordPress.com. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!

The Rubric Theme Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.